Xa linh đã mấy tháng nay
Mà anh chưa thể về ngay thăm nhà
Đâu phải do anh la cà
Chỉ là trinh chiến đang đà rối ren
Em đừng gọi điện đánh ghen
Anh đây chung thuỷ như sen giữa hồ
Xin em đừng có hồ đồ
Nghĩ anh oan uổng đâm “rồ” người ra
Về nhà thì bị em la
Anh đây cam chịu để nhà ấm êm
Nơi phố thị tấp nập người qua,
Gặp gỡ nhau, những kẻ cùng chung nhà.
Đời lang bạt, đói nghèo cơ cực,
Cái bang này, nghĩa khí không hề chê.
Gậy trượng bên mình, tung hoành ngang dọc,
Hành hiệp trượng nghĩa, cứu người khốn cùng.
Sống giữa đời, không màng danh lợi,
Giúp đỡ người, lấy đó làm niềm vui.
Cái bang này, trọng tình, trọng nghĩa,
Bạn bè hoạn nạn, có nhau không rời.
Sớt chia nhau, miếng cơm manh áo,
Vui buồn cùng, chẳng ngại ngùng xa xôi.
Nơi quán trọ, đôi câu tâm sự,
Nói chuyện đời, kể chuyện buồn vui.
Rượu nhạt tình nồng, say men nghĩa khí,
Cái bang này, muôn kiếp chẳng hề quên.